TÔI
LÀ 1 BÔNG BỒ CÔNG ANH.
Tôi là 1 bông bồ công anh vì tôi muốn thả hồn mình
theo gió. Bồ công anh là loại cây có thân xanh và dài với phần đỉnh trắng nhẹ tựa
long hồng như quả bóng làm từ cotton. Quả bóng như được làm từ hàng ngàn cánh
hoa liên kết với nhau một cách lỏng lẻo. Trong cơn cuồng phong, những cánh hoa
này tách nhau ra và bay đi khắp muôn nơi. Nhưng, nói sao nhỉ, tre già thì măng
mọc. Từng cánh hoa lại bén rễ và đâm chồi nên từng bông hoa mới. Và cả quá
trình đó tựa như cuộc đời của tôi vậy. Không, tôi không bị gió thổi tan ra
thành từng mảnh nhỏ nhưng lại muốn thả hồn cùng gió đi khắp muôn nơi. Cả cuộc đời
tôi là một lữ khách. Từng nơi tôi tới, tôi đều muốn sinh sống và biến nó trở
thành một phần của bản thân. Tôi có gốc rễ ở miền Nam và cả chính trong gia
đình mình nữa. Tôi còn có gốc rễ ở Philadenphia và cả ngôi trường mà tôi theo học.
Tôi vẫn còn có bạn ở quê nhà nhưng vẫn có thể mở rộng và kết bạn mới ở trường.
Khi tôi rời đi lên đại học, tôi vô cùng hào hứng khi những cơn gió tới và đưa
tôi đi tới những chân trời mới nhưng rời xa bang Penn lại là một thách thức lớn,
vậy mà cơn gió vẫn cứ tới và đưa tôi đi dù tôi có thích hay không. Tôi vẫn cứ
mãi muốn bén rễ sâu ở nhà nhưng như những
cánh hoa mang theo những hạt giống, tôi mong mình có thể tạo nên những rễ mới ở
bang Penn để sinh trưởng và phát triển chơ tới thời điểm thích hợp cho bản thân
để có thể đi tới một nơi khác. Tôi giữ lại phần quan trọng của bản thân khi bắt
đầu 1 hành trình mới, phần đó là mối quan hệ của mình và bạn trai. Mối quan hệ
của chúng tôi như câu nói “Điều gì tới cũng phải tới.” Chẳng ai trong 2 đứa lên
kế hoạch cho những gì xảy ra khi cả 2 đều ra trường. Chúng tôi quyết định dành
ra vài ngày cho tới khi cơn gió lớn tới và đưa chúng tôi đi theo những hướng
khác nhau. Thật tốt khi có thể thấy và khám phá 1 phần mới của cuộc đời mà vẫn
có thể có mặt đất vững chãi để tựa vào.
Tôi là 1 bông bồ công anh vì tôi thích giúp đỡ người
khác. Ai ai cũng biết rằng bồ công anh có thể ban cho ta những điều ước. Và tất
cả những gì chúng ta cần làm là cầu nguyện và thổi những cánh hoa ra khỏi những
bông bồ công anh và điều ước đó sẽ thành sự thực. Khi lớn lên, tôi cùng những
người bạn của mình dành ra hành giờ chỉ để ước với những bông bồ công anh. Và
như có phép màu biến những điều ước đó thành sự thật. Mặc dù điều ước được trở
thành Briney Spears không thể trở thành sự thật (dù là điều tuyệt vời nhất).
Tôi vẫn ước với những bông bồ công anh vì tôi nghĩ rằng bằng cách nào đó mình
có thể hát vang lên bài Hit Me Baby One More Time.
Tôi thích giúp đỡ người khác. Tôi thích cổ vũ bạn bè hay giúp bạn cùng lớp trước
những bài kiểm tra. Tôi chẳng cảm thấy phiền khi dành ra chút thời gian để chứng
kiến thành công của người khác. Nói cách khác, đó chính là những gì những bông
bồ công anh làm. Từ bỏ từng cánh hoa để mang lại những điều ước.
Tôi là một bông bồ công anh vì có rất nhiều điều tôi
chưa biết. Khi lớn lên, bố của tôi rất giỏi trong việc khiến cho bãi cỏ đối diện
trở nên tuyệt vời hơn. Từng ngọn cỏ đều được cắt tỉa. Tôi đã từng yêu hình bóng
của những bông bồ công anh khi mọc lẫn trong những cánh đồng sau nhà. Những
bông bồ công anh không mọc trong sân của bố tôi vì dù trông giống những bông
hoa, thì chúng cũng chỉ là cỏ dại. Có thể là một bất ngờ với mọi người vì tôi rất
khác với những đánh giá ban đầu của họ. Kể từ khi tôi còn nhỏ, tôi đã bị đánh
giá qua vẻ bề ngoài. Tôi hoàn toàn phát cuồng với thời trang và phong cách của
tôi lại được đánh giá là vô cùng giản dị. Tôi lớn lên ở Lilly Pulitzer và cái cung lớn(?).
Tôi là một bông bồ công
anh.